Bí ẩn giếng thiêng và chó thần báo oán ở Bắc Giang

Đăng ngày: . Bởi: . Lượt xem bài: 558

Từ bao đời nay, người dân ở xã Vô Tranh, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang không ngớt lời đồn thổi về tâm linh xung quanh câu chuyện chó thần báo oán ở giếng chợ Bà Cô. Giếng chỉ sâu hơn 1m, nước trong như mắt mèo và không bao giờ cạn.

Bên giếng có một ngôi đình và một con chó bằng đá, người ta bảo rằng con chó đá xuất hiện cùng khi có giếng nhưng không ai biết giếng được đào tự bao giờ. Con chó đá đặt bên cạnh giếng được cho là thần giữ của bởi theo đồn đại ở dưới giếng có vàng và  rất nhiều của cải từ đời xưa để lại.

Sự tích “giếng chợ Bà Cô” về chó thần báo oán

Đem câu chuyện về chiếc giếng chợ Bà Cô “thắc mắc” với cụ Bùi Thị Nhỡ tại thôn Tranh, chúng tôi như gặp được nhân chứng sống. Cụ Nhỡ đã từng chứng kiến bao biến đổi thăng trầm và trong đó có những câu chuyện ly kỳ xung quanh cái giếng.

Cụ Nhỡ năm nay ở cái tuổi 90 nhưng còn khỏe và minh mẫn lắm. Hỏi những chuyện từ thời cụ sinh ra đến nay cụ đều kể vanh vách. Cụ lớn lên đã thấy cái giếng này rồi, không biết nó có từ bao giờ.

Giếng chợ Bà Cô trước đây còn có tên gọi khác là Giếng Đình, ngay bên giếng có một ngôi đình cổ nhỏ nằm tọa lạc soi bóng xuống đáy giếng. Ngay cạnh đó có một bãi đất trống rộng lớn và bằng phẳng được người dân sử dụng để làm nơi họp chợ. Phiên chợ chính diễn ra đúng ngày 15 âm lịch hàng tháng, chủ yếu mua bán trao đổi nông sản hàng hóa.

Cụ Nhỡ còn nhớ như in, khi còn chăn trâu cắt cỏ đã được nghe đồn chuyện yểm long mạch hay bùa ngải gì đó tại giếng chợ Bà Cô, khi lớn lên cụ mới hiểu và tin đó là chuyện có thật. Đồn rằng nơi đây, để yểm được bùa ngải, ma thuật thì ngày đó thầy phù thủy đã tìm chọn và bắt trong làng một cô gái đồng trinh có mái tóc dài, xinh đẹp nhất vùng và cô gái đó phải là người còn trong trắng trinh nguyên. Trước khi yểm bùa, phù thủy đã bắt cô gái đó ngậm một loại sâm khoảng chừng 3 tháng rồi sau đó mới được thả xuống giếng nước trong. Sau khi cô gái bị thả xuống giếng nước thì chưa thể chết ngay mà còn sống thêm được một thời gian nữa. Tên gọi giếng đình đổi thành giếng chợ Bà Cô cũng không phải bỗng dưng mà có. Nó xuất phát từ việc yểm bùa này.

Uống nước khen, chê đều bị ốm

Cụ Nhỡ sống được đến hôm nay cũng đã gần một thế kỷ rồi nhưng cụ khẳng định với chúng tôi rằng chưa bao giờ giếng nước bị cạn. “Nước giếng trong và mát lắm, máy bơm nước công suất lớn bơm cả ngày chó thần báo oán cũng không cạn được. Cả làng tôi từ bao đời đến mùa hạn hán lại thi nhau ra đó gánh nước về ăn uống và sinh hoạt. 10 mẫu ruộng lúa ở cánh đồng này cũng lấy nước tưới từ chiếc giếng bé tẹo này chứ đâu” – Cụ Nhỡ cho biết.

Bà Nhỡ kể lại câu chuyện mà bà từng được nghe và chứng kiến

Vì giếng nước rất trong và mát nên những khi khát nước dân làng đi ngang qua thường hay ghé vào giếng để uống nước. Những lời đồn thổi về cái “giếng thần” này cứ thế loang rộng ra. Nào là khi khát nước thì đến bên giếng mà xin rồi lẳng lặng mà uống chứ đừng nói thêm lời nào, chỉ được uống nước, không được rửa mặt hay tay chân. Khi uống nước thì chỉ biết uống rồi đi chứ đừng khen ngon hay chê bất cứ một lời nào.

Theo lời cụ Nhỡ thì giếng thiêng lắm, nếu ai vô tình hay cố ý vi phạm một trong những điều nói trên thì đều bị đau bụng quằn quại đến 3 ngày mới khỏi, uống thuốc gì cũng không lành được. Nặng hơn nữa là nhiều người ở các làng khác không biết đến những “lời nguyền” đó nên sau khi uống nước giếng chợ Bà Cô về nhà bị ốm liệt giường nằm đến đúng 3 tháng sau mới khỏi, đi bệnh viện cũng không phát hiện được bệnh gì.

Cụ Nguyễn Hồng Tảo có nhà cách cái giếng chừng 200m kể lại chuyện mà chính mắt cụ nhìn thấy và chứng kiến từ đầu đến cuối. Khoảng những năm 45 của thế kỷ trước, ông Hiệu cùng lứa với cụ, hôm đó hai người rủ nhau dắt trâu đến cánh đồng có giếng chợ Bà Cô để chăn trâu. Lũ trẻ chăn trâu mải cùng nhau chơi trò trốn tìm để trâu ăn lúa của chó thần báo oán dân làng. Lũ trâu ăn xong khát nước mà giữa cánh đồng lớn chỉ có duy nhất giếng chợ Bà Cô là đầy nước nên lũ trâu tìm đến đó uống và đằm mình trong lòng giếng. Ba hôm sau, khi ông Tảo đến rủ Hiệu chăn trâu thì mới hay con trâu hôm nọ đã lăn quay ra chết mà không vì một nguyên do nào. Còn Hiệu thì ốm liệt giường, phải 3 tháng sau mới khỏi bệnh.

Cho đến bây giờ mỗi khi nhắc lại chuyện cũ thì những trưởng lão như cụ Hồng, cụ Thín, cụ Tảo đều khẳng định chuyện đó là có thật. Thời đó, mỗi lần vào buổi tối phải đi học ngang qua giếng chợ Bà Cô, bọn trẻ phải rủ nhau đi thật đông để đỡ sợ. Mỗi lần có việc qua cái giếng ấy, cụ Tảo đều có cảm giác lạnh người, sợ đến toát  mồ hôi, rợn cả tóc gáy. Những lời đồn thổi thực hư, người bảo có thật, người bảo không, đã khiến dân chúng bán tin bán nghi. Mỗi khi có ai hỏi đến, họ đều phải tranh nhau mà kể, mà phân trần cho thỏa trí tò mò. Qua bao đời, góp nhặt những câu chuyện xung quanh cái giếng ẩn chứa, hiện hữu thần linh càng làm cho nét văn hóa tâm linh bản địa nơi đây thêm phần phong phú.

Bí ẩn “thần” giữ của

Khi những câu chuyện ly kỳ bên cái giếng chợ Bà Cô còn chưa hiểu rõ thực hư thì nay lại đến sự kiện một con chó bằng đá nằm ngay cạnh cái giếng bỗng dưng biến mất khiến cho người dân xóm Chùa bán tin bán nghi. Người ta đồn thổi rằng, con chó đá là “thần” giữ của, kẻ nào lấy con chó đá về nhà mình là tự rước họa vào thân. Chuyện chó đá canh giữ cả một gia tài kho báu khổng lồ dưới lòng giếng chợ Bà Cô bỗng dưng biến mất còn đang là một bí ẩn cho đến bây giờ chưa có ai khám phá được.

Qua câu chuyện với ông Hoàng Văn Triệu, nguyên Chủ tịch Hội Nông dân của xã Vô Tranh, có ngôi nhà cách giếng chợ Bà Cô chừng 100m. Sinh năm 1960, sau khi đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự năm 1980, ông Triệu lập gia đình và dựng căn nhà trên mảnh đất hiện tại đang ở. Khi ông Triệu cùng vợ về đây, cả làng lác đác dăm ba hộ. Ông Triệu cho biết, khi tôi cùng vợ về đây đã thấy cái giếng, bên giếng có một con chó đá ngồi với tư thế như để “canh” giữ giếng vậy.

Giếng Bà Cô

Chó đá được làm bằng đá xanh có chiều cao khoảng hơn 60cm, chiều dài khoảng 80cm và nặng khoảng 3 tạ. Chó đá được tạc trong tư thế có 2 cái tai vểnh về phía trước, lưỡi thè ra như đang chăm chú theo dõi, phòng vệ hay sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Hai chân trước của chó đá quỳ xuống như để lấy đà trước khi nhảy chồm lên, dưới bụng nó có một cái bát hương cũng được đúc liền khối từ tảng đá xanh ấy. Dưới cổ chó đá được đeo một tràng hạt cườm hình tròn bằng đá xanh ngắt và óng ánh trông rất đẹp mắt.

Năm 1972, dân làng nơi đây bàn nhau “khai quật”, dọn vệ sinh cho giếng chợ Bà Cô để nước giếng được trong và sạch hơn nhằm phục vụ cho sinh hoạt của người dân trong thôn. Trước khi dọn giếng, các bậc cao niên, các thầy địa lý trong làng đều chuẩn bị lễ vật để cúng bái. Anh Triệu là một trong những người tham gia tu bổ, sửa sang giếng cho biết, trước khi khai quật thì trên miệng giếng chợ Bà Cô có một tảng đá bằng phẳng, xanh bóng và to bằng chiếc chiếu một dùng để đậy kín miệng giếng lại. Dưới tảng đá xanh ấy là 4 thanh gỗ vuông vức được xếp theo hình vuông để làm giá đỡ cho tảng đá ấy. Những ai có mặt tại hôm đó đều không khỏi bất ngờ, khi tảng đá được nhấc ra khỏi miệng giếng thì xuất hiện một luồng khí lạ bốc lên từ miệng giếng có mùi thơm rất đặc biệt giống như mùi sâm lẫn với mùi thảo dược dùng để xông, tắm. 4 thanh gỗ có màu đỏ sẫm cũng có mùi thơm tương tự, không biết trải qua bao nhiêu thời gian nhưng những thanh gỗ ấy vẫn còn nguyên vẹn và không hề bị mối mục.

Dân làng tiến hành vệ sinh giếng, người múc nước, người vét bùn. Giếng chợ Bà Cô chỉ sâu hơn 1m, người dân thay phiên nhau múc nước nhưng phải đến quá một buổi nước trong giếng mới vơi được một nửa bởi nguồn nước mạch chảy ra từ đáy giếng rất mạnh không thể múc cạn. Dưới giếng có một tảng đá hình chữ nhật, tảng đá có chiều dài hơn 80cm, chiều rộng khoảng 60cm nhưng khi đó phải huy động tới 7 thanh niên lực lưỡng trong làng mới nhấc được ra khỏi giếng. Khi tảng đá được khiêng lên thì đột nhiên một cột nước trong miệng giếng phun ngược với chiều cao tầm 7-8m khiến ai nấy đều hốt hoảng.

Nhắc chuyện con chó đá, ông Hoàng Văn Triệu kể lại, khi khai quật giếng có rất nhiều người. Thấy con chó đá đẹp quá ai cũng muốn xin về đặt làm cảnh, xin không được có người muốn mua nhưng những người chủ trì hôm đó đều thống nhất không cho mà cũng không bán cho bất cứ ai bởi họ cho rằng đó là “báu vật” của làng, hơn nữa trước đó đã có rất nhiều câu chuyện xảy ra khiến ai cũng phải sợ.

Lời nguyền và kho báu

Sẽ không có chuyện gì để nói nếu không có sự kiện con chó đá bỗng dưng biến mất một cách bí ẩn. Sự việc càng được dân làng nơi đây quan tâm và bàn tán xôn xao hơn khi sau đó là xâu chuỗi những câu chuyện ly kỳ xảy ra có sự trùng hợp với nhau đến từng chi tiết khiến những câu chuyện kể quanh cái giếng này người ta cho là có thật.

Vào ngày 27 tháng chạp năm 2008, con chó đá hằng ngày vẫn ngồi cạnh giếng bị kẻ nào đó đánh cắp. Theo lời kể của chị Nguyễn Thị Lành, người dân xóm Cầu thì sáng sớm hôm đó như mọi hôm chị đến giếng chợ Bà Cô múc nước về dùng thì thấy con chó đá bị biến mất rồi. Chó đá nặng như thế, phải có nhiều người và phương tiện là ôtô hoặc xe bò, xe ngựa mới mang nó đi được. Dân làng cứ đinh ninh rằng, chắc chó đá là một thứ đồ cổ quý giá hay là báu vật gì đó mà lâu nay đang được các đại gia săn lùng. Họ còn khẳng định người trộm chó đá chỉ là dân trong làng chứ ai khác vì chỉ có họ mới thông thạo đường đi lối lại và cách vận chuyển.

Giếng chợ Bà Cô với nhiều câu chuyện gây xôn xao vùng quê nghèo

Rồi bất ngờ đúng một năm sau kể từ ngày chó đá bị mất thì kẻ nào đó phải trả lại con chó đá về đúng về vị trí của nó. Ông Triệu kể lại: “Tôi nhớ hôm đó cũng đúng vào ngày 27 tháng chạp năm 2009, tỉnh dậy đứng trên sân nhà nhìn ra cái giếng ông thấy con chó đá lại xuất hiện ở chỗ cũ. Chạy xuống gần xem thì thấy bên cạnh có một bát hương đang cháy dở và có rất nhiều hoa quả, tiền, vàng mã đốt quanh giếng”. Lấy làm lạ, đang khi có nhiều tin đồn thì sau đó vài hôm lại hay tin ông Nhi Hải ở xóm Trại Găng gần đó bị chết không rõ lý do. Xác định thông tin, người dân mới biết chính ông Nhi Hải là người đánh cắp con chó đá mang về nhà mình để cách đây đúng năm. Ông Nhi Hải bị chết, ít ngày kế cận sau đó thì con trai của ông lại bị tai nạn giao thông nhưng rất may thoát chết.

Những câu chuyện quanh giếng chợ Bà Cô thêm một lần nữa được thêu dệt, thêm bớt và không ngớt lời truyền miệng. Nhiều người đặt câu hỏi có hay không những lời nguyền truyền kiếp từ cái giếng thiêng ấy. Nhiều thầy địa lý, thầy cúng trong vùng cho rằng sự xuất hiện con chó đá bên giếng là để canh giữ của cải. Họ đồn rằng, sau khi bọn giặc Tàu thua trận và bỏ về nước, chúng có rất nhiều của cải nhưng không mang đi hết được. Vì thế chúng chôn tất cả những thứ của cải vàng bạc châu báu ấy dưới lòng giếng và yểm phép thuật để không một ai có thể chiếm đoạt được. Tin đồn dưới lòng đất sâu nơi giếng chợ Bà Cô có rất nhiều vàng, vì vậy vào năm 2006, nơi đây đã xuất hiện một nhóm người đến đây thăm dò vàng.

Ông Hoàng Văn Triệu cho biết, năm đó có một thời gian cứ đêm khuya lại xuất hiện một tốp có đến cả chục người cầm que sắt, đèn pin soi soi chọc chọc để tìm kho báu. Cũng dạo ấy có rất nhiều nhóm thanh niên trong làng đến đây dùng máy bơm nước có công suất lớn để hút cát từ lòng giếng lên để đãi vàng tìm vận may. Nhiều trường hợp xảy ra tranh chấp rồi dẫn đến mâu thuẫn và đánh nhau. Có thông tin họ cũng tìm được một ít thứ vàng cám nhưng số lượng không lớn. Những nhóm thanh niên ấy, nghe đâu sau một thời gian rồi kẻ Bắc người Nam biền biệt đi làm ăn xa không thấy quay về nhà, người thì bệnh tật ốm đau triền miên, người bị tai nạn. Theo anh Triệu giải thích thì miệng giếng rất bé, lại nông nhưng dưới đáy giếng toàn là cát mịn, vàng óng ánh và rất đẹp.

Anh Triệu dẫn chúng tôi ra giếng chợ Bà Cô nhưng con chó đá một lần nữa đã bị lấy trộm từ giữa năm 2010. Nếu như những lời nguyền, những sự kiện mà dân xóm Chùa đã từng được nghe kể, chứng kiến thì anh Triệu vẫn tin rằng kẻ lấy cắp con chó đá vẫn phải chịu một kết cục tương tự.

Những câu chuyện và lời đồn thổi thực hư bên giếng chợ Bà Cô chưa có một ai kiểm chứng, người dân xóm Chùa, xã Vô Tranh vẫn cứ kể mỗi khi có ai hỏi chuyện. Theo ông Nguyễn Văn Bằng, Phó chủ tịch UBND xã Vô Tranh thì đúng là có chuyện các cụ già trong làng, xã vẫn truyền tai nhau về chuyện người Tàu yểm bùa giữ của nhưng đã có rất nhiều người dùng máy dò đến tìm nhưng chỉ tìm được những đồng xu tiền cổ còn vàng thì chưa ai tìm thấy.

Theo Hà Văn Long – PeT

Theo: Chùa phúc lâm

Cập nhật bởi vào .


Hãy like nếu bạn thích bài này


Gửi phản hồi

*

BÀI CÙNG CHUYÊN MỤC
BÀI ĐÃ ĐĂNG