Phan Thị Bích Hằng phản pháo về lời tố bịa đặt vụ chó dại cắn

Đăng ngày: . Bởi: . Lượt xem bài: 1183

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng khẳng định, bà có bị chó cắn vào năm 1988 tại quê nhà Ninh Bình chứ không phải vào năm 1990 như một số thông tin nêu…

Trong thời gian qua, một số thông tin đặt ra nghi vấn về việc nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng có đúng bị chó cắn vào năm 1990, khi 17 tuổi, vừa thi đại học về hay không (?)

Đồng thời, thông tin này cũng cho hay, khi tìm về ngôi làng nơi bà Hằng và gia đình từng sinh sống tại quê hương Ninh Bình, nhiều người dân lại không hề hay biết về câu chuyện bị chó cắn cũng như chết hụt đã “khai sinh” ra khả năng ngoại cảm của bà. (?).

Trả lời về vấn đề này, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng khẳng định, bà có bị chó cắn vào năm 1988 tại quê thuộc xã Khánh Hòa, Yên Khánh, Ninh Bình cùng với một người bạn gái khác chứ không phải năm 1990 như một số thông tin đã nêu.

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng trong một lần tham gia tìm mộ.
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng trong một lần tham gia tìm mộ.

“Năm 1988, tôi có bị chó cắn, sau đó được gia đình đưa đến hai ông thầy lang để chữa bệnh. Một người tên là Trương An (nhà theo đạo Thiên chúa) và một người là thầy lang Rồng (theo đạo Phật).

Sau tai nạn thập tử nhất sinh này, tôi phát hiện ra khả năng đặc biệt của mình từ năm 1989 và đó là năm đầu tiên tôi chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa đại học. Chính khả năng này là một trong những tác động làm cho tôi lỡ bước một năm vào đại học…”, bà Hằng nói.

Bà Hằng cũng cho rằng, việc đặt ra những nghi vấn đó là sự cố tình đưa dư luận hiểu nhầm rằng, bà đã nói sai sự thật.

Trước đó, theo như lời kể của bà Phan Thị Bích Hằng, bà sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng nghèo thuộc xã Khánh Hòa, Yên Khánh, Ninh Bình. Năm 1988, khi 17 tuổi, vừa thi đại học về, Hằng cùng một cô bạn gái đang đi trên đường bỗng có một con chó nhảy xổ ra cắn. Hằng bị cắn vào chân trái, cô bạn gái bị cắn vào tay trái. Vì đang ở thời điểm vào học đại học nên Hằng và cô bạn cảm thấy chuyện bị chó cắn rất bình thường, rồi quên ngay sau đó.

Khoảng một tháng sau, cô bạn lên cơn sốt, sau đó không nói được nữa, hàm răng cứng lại. Nghĩ là bị đau răng, Hằng đưa cô bạn đi khám. Bác sĩ nha khoa kiểm tra và khẳng định không phải do đau răng.

Sau khi khám xét, một bác sĩ Bệnh viện Quân y 5 Ninh Bình bảo bạn gái của Hằng có triệu chứng của người bị bệnh dại. Tưởng như đất dưới chân sụt xuống, tử thần đã nắm tay mình dắt đi, Hằng nói: “Đúng như vậy. Cháu và cô bạn đều bị một con chó cắn”. Sau đó, Hằng cũng hôn mê bất tỉnh. Cô bạn thân đã qua đời.

Gia đình đưa Phan Thị Bích Hằng đi chữa trị nhiều nơi, song các bác sĩ, thầy lang đều lắc đầu, bởi bệnh này từ xưa đến nay không ai chữa khỏi. Khi đến nhà một ông thầy lang theo đạo Thiên Chúa giáo, ông xem xét kỹ biểu hiện cơ thể rồi nói một câu: “Chúa lòng lành sẽ che chở cho con”.

Sau đó, ông bảo người con trai ra nghĩa địa lấy một mảnh ván quan tài mà người ta vừa bốc mộ lên rồi bào chế với vài vị thuốc. Để giành giật giữa sự sống và cái chết, gia đình Hằng liền cho cô uống ngay vị thuốc này.

Sau khi uống thuốc, ông thầy lang bảo với bố mẹ Hằng: Sau 3 tiếng đồng hồ, cháu sẽ cảm thấy nóng khắp người, lên cơn sốt mê man, nói sảng, thậm chí lên cơn điên cắn xé. Nếu 3 ngày sau cháu hết cơn thì cháu sống được còn nếu lên cơn trở lại thì cháu không sống được nữa. Tôi rất muốn cứu cháu nhưng khả năng của tôi chỉ có vậy.

Đúng như lời ông thầy lang nói, 9 giờ tối Hằng lên cơn cắn xé điên cuồng, đến 11 giờ đêm mới thiếp đi. Ngày thứ nhất, ngày thứ hai không thấy triệu chứng gì. Ngày thứ ba, khi cùng người anh trai của cô bạn gái đã mất ra mộ thắp hương thì đột nhiên Hằng cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hằng liền nói: “Đưa nhanh em về, em sắp lên cơn điên rồi”. Từ đấy, Hằng không còn biết gì nữa.

Vẫn theo lời kể của bà Phan Thị Bích Hằng, đến 1 giờ sáng hôm sau, gia đình không còn hy vọng bởi Hằng đã hoàn toàn tắt thở. Bình thường, những người trẻ tuổi như Hằng ở quê được khâm liệm rất nhanh rồi đem chôn, không tổ chức lễ tang, kèn trống.

Thế nhưng, có một ông cụ dạy chữ nho ở làng rất giỏi tử vi vào nhà Hằng, sau một hồi tính toán, ông bảo: “Thứ nhất, chưa qua giờ Thìn không được khâm liệm cháu. Thứ hai, cứ để nó nằm như thế, không được thắp hương”.

Lúc đó, một ông bác sĩ nói: “Tốt nhất đậy mặt cháu lại, để gia đình đi chuẩn bị cho cháu…”. Ông cụ đó nói tiếp: “Các anh thì có cả một nền y học hiện đại, còn tôi chỉ là tàn hương nước thánh, nhưng tôi khẳng định nó không thể chết”.

Nghe cụ già và bác sĩ tranh cãi, gia đình Hằng rất hoang mang, không biết xử trí thế nào. Thế nhưng, ai đi mua gỗ đóng quan tài cứ đi, ai ngồi chờ xem lời ông cụ linh ứng thế nào thì cứ chờ.

Cũng theo lời kể của bà Hằng, hồi khắc khoải chờ chết, Hằng có hỏi bố (bố Hằng là quân nhân – PV): “Vì sao những vị lãnh đạo khi chết người ta lại bắn 7 loạt đại bác”, bố Hằng trả lời: “Để linh hồn mau siêu thoát”. Nghe bố nói vậy, Hằng liền bảo: “Khi con mất bố bắn cho con 7 phát đạn để con mau siêu thoát trở về với gia đình mình”.

Khoảng 7 giờ sáng hôm đó bố Hằng mới về đến nhà. Trông thấy đứa con gái tội nghiệp tắt thở nằm đó ông không kìm được nước mắt. Nhớ lời hứa với đứa con gái, ông lôi súng ngắn ra bắn. Tiếng súng nổ làm Hằng bật tỉnh dậy và phản xạ đầu tiên là lao ra phía tiếng súng.

Hằng đạp phải những vỏ đạn và ngã rất mạnh xuống sân. Mọi người liền khiêng cô vào trong nhà. Sau khoảng nửa tiếng, Hằng tỉnh lại hoàn toàn. Khi đó, một cảm giác rất kỳ lạ đến với cô. Thân thể dường như mất trọng lượng, như đang bay và nhìn mọi người như ở một thế giới khác.

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

Theo lời bà Hằng, trong thời gian 30 phút bất tỉnh do trượt ngã đập đầu xuống sân, bà thấy bà nội và bà ngoại (cả hai đều đã mất) gọi. Hằng thấy mình đang đi qua một cây cầu bắc qua con sông lớn với mây mờ sương khói bao phủ. Phía bên kia cầu, bà ngoại đứng vẫy tay, bà nội thì đứng bên bờ này kéo lại…

Từ sau khi bị chó dại cắn và lần”chết hụt” đó, bà Hằng bắt đầu phát hiện ra khả năng ngoại cảm của mình. Và theo như lời bà Hằng, bà phát hiện khả năng này chính thức vào ngày 6/10/1989…

Trao đổi thêm với chúng tôi về vấn đề này, Luật sư Nguyễn Bích Lan, Trưởng VP luật sư số 5 (Đoàn Luật sư Hà Nội), người được nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng ủy quyền cũng cho hay, việc bà Hằng bị chó cắn là có thật.

“Chúng tôi đã về trực tiếp quê nhà bà Hằng tại xã Khánh Hòa, Yên Khánh, Ninh Bình để xác minh việc này và được những người chứng kiến sự việc xác nhận là đúng năm 1988, bà Hằng bị chó cắn và sau đó, đi chữa, lấy thuốc tại nhà hai ông lang Trương An và lang Rồng.

Việc đưa những thông tin không đúng sự thật về chuyện cá nhân của bà Hằng như vậy rõ ràng là sai sự thật, xúc phạm đến uy tín, danh dự của công dân”, Luật sư Lan nhấn mạnh.

Trong các bản xác nhận về việc nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng bị chó cắn vào năm 1988 mà chúng tôi có được, các bà Phạm Thị Nhất (SN 1948, thường trú tại xóm chợ Cầu, Khánh Hòa, Yên Khánh, Ninh Bình); bà Phan Thị Oanh (1959, thường trú tại Khánh Hòa, Yên Khánh, Ninh Bình); bà Phan Thị Đan (1953, thường trú tại Khánh Dương, Yên Mô, Ninh Bình) đều khẳng định: “Năm 1988, cháu Phan Thị Bích Hằng bị chó dại cắn, đi chữa và lấy thuốc tại nhà của hai ông lang Trương An và lang Rồng…”

Theo: http://soha.vn/xa-hoi/phan-thi-bich-hang-phan-phao-ve-loi-to-bia-dat-vu-cho-dai-can-20131211105834249rf20131211105834249.htm

HÃY CHIA SẺ BÀI VIẾT ĐỂ ĐỨC PHẬT PHÙ HỘ

卐 Hãy đăng ký kênh Lời Phật Dạy bạn sẽ nhận phước đức suốt đời! A Di Đà Phật!



Hãy để lại cảm nhận của bạn nhé, A di Đà Phật!


CLIP XEM NHIỀU NHẤT TUẦN QUA

BÀI CÙNG CHUYÊN MỤC
BÀI ĐÃ ĐĂNG
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!