Trang chủ » Rợn người về những Bệnh do vong âm báo oán

Rợn người về những Bệnh do vong âm báo oán

bởi Tâm linh
1341 lượt xem

Những vong linh báo oán là chuyện thường gặp trong những câu chuyện về người cõi âm, điều này rất nguy hiểm ảnh hưởng đến phước đức

Đây là câu chuyện có thật xảy ra vào đầu năm 1990 ( tên các nhân vật trong chuyện vì lí do tế nhị đã được thay đổi).

Trương cục trưởng bị mắc một căn bệnh lạ, tự nhiên người ông phát lạnh khủng khiếp tới nỗi buốt đầu váng óc, run lật bật. Từ lúc mắc căn bệnh kì quái này, mặt ông tái nhợt, toàn thân ẩm ướt, không chút sức lực, dù trời mùa hè mà ông vẫn phải mặc áo bông, cho nên ông phải nằm nhà để dưỡng bệnh.

Hai năm nay, ông đã đi khắp các bệnh viện nổi tiếng , tiêu tốn cả mấy chục triệu, nhưng không nơi nào tìm ra căn bệnh của ông, vô phương chữa trị.

Gần đây có người họ hàng giới thiệu một vị Đại Sư có mắt âm dương, ngài có thể chữa trị bệnh tật dù các bệnh viện đã bó tay.
Trương cục trưởng nghe người họ hàng nói vậy, ông chẳng tin nên từ chối không chịu gặp. Sau người thân khuyên mãi, ông đành nghe theo, ông cũng muốn thử xem, biết đâu gặp thầy gặp thuốc có thể khỏi được bệnh.

Khi Đại Sư được mời tới, Trương cục trưởng đang nằm trên giường, ngày hè tháng năm mà ông lạnh tới nỗi răng va vào nhau lập cập.
Vị Đại Sư khoảng hơn 50 tuổi, trông còn trẻ nhưng tướng mạo thuần khiết, chất phác phúc hậu. Ngài chỉ liếc sơ ông Trương một cái, thì ông đã run lẩy bẩy, tỏ ra cực kì kinh sợ.
Đại Sư như hiểu ra được vấn đề, dịu dàng nói:
– Vong linh đang chịu oan khuất kia đừng sợ, ta đến là để giúp ngươi giải oan, tuyệt không hề có ý làm hại, xin hãy yên tâm, đừng lo lắng.
Rồi Đại Sư trầm ngâm suy nghĩ một lúc và nói:
– Ai là thân nhân của Trương cục trưởng thì ở lại nói chuyện với tôi, còn những người khác xin vui lòng tránh đi hết cho!

Mọi người đã ra hết, trong phòng giờ chỉ còn lại Trương cục trưởng và cô em gái khoảng hơn 30 tuổi.
Đại Sư bắt đầu lên tiếng:
– Thực ra bệnh này cũng dễ trị, nhưng phải xem thái độ của Trương cục trưởng như thế nào?…
Em gái ông Trương nghe nói bệnh anh mình có thể chữa lành thì rất mừng, vội vàng hỏi cách chữa trị?
Đại Sư giải thích:
– Bệnh này do hồn của một cô nương tìm đến báo oán, cô này vốn là em vợ ông Trương, chuyện giữa hai người, ông là người rõ nhất…
Đại Sư vừa nói dứt lời thì sắc mặt vốn đang xanh lét của ông Trương bỗng đỏ bừng lên rồi chuyển sang tái nhợt, rất khó coi.
Em gái ông Trương như sực nhớ ra chuyện gì, bèn nói:
– Ý Đại Sư là giữa anh con và cô em vợ có tên là Lâm Lâm? Cô ấy đã bị chết đuối khi còn rất trẻ ạ…
– Chuyện này thì cô nên hỏi anh trai mình sẽ rõ, nếu cô ta tự ngã xuống nước chết đuối, thì đâu cần phải ôm hận, về đây báo oán?
Đại Sư nói tiếp:
– Cái chết của cô Lâm có liên quan đến anh trai cô, ông ấy đã làm hại tới hai mạng người!
– Hiện giờ không có người ngoài, xin ông Trương hãy tự mình nói ra mọi chuyện, nếu không làm sao tôi có thể chữa trị cho ông được?
Em gái ông Trương không hiểu chuyện gì, mặt ngơ ngác. Còn ông Trương lúc này đầu cúi gằm xuống, không nói lời nào, nhưng hình ảnh quá khứ lại hiện về trong tâm trí ông:

Lúc đó ông đã kết hôn được hai năm thì cha mẹ vợ ông bỗng nối tiếp nhau tạ thế, bỏ lại đứa con gái út mới mười sáu tuổi. Vợ của ông do gia cảnh chỉ có hai chị em, không còn cách nào khác đành rước em gái mình về ở chung nhà.
Hôm nọ, vợ ông có việc phải ra ngoài qua đêm. ÔngTrương để ý thấy cô em vợ tuy nhỏ tuổi nhưng thân thể thì như thiếu nữ, lòng dâm bộc phát, thế là tối đó ông dụ dỗ cưỡng đoạt em vợ mình.
Nào ngờ, sau đêm đó Lâm Lâm mang thai, do tuổi còn nhỏ nên cô vô cùng sợ hãi, lại thêm không dám nói thật với chị mình, bụng càng ngày càng to, nếu như để người ngoài biết được thì càng thêm xấu hổ… Lâm Lâm rơi vào tình cảnh nếu như không chết thì cũng bị phỉ nhổ, ghét bỏ… Cùng đường nghĩ quẫn nên cô nhảy sông tự vẫn.

Đại Sư quan sát thấy ông Trương cứ ngồi im không chịu nói gì, liền lên tiếng:
– Có vẻ như ông không muốn ta chữa bệnh cho? Thôi thì ta về đây.
Em gái ông Trương thấy Đại Sư muốn về, bèn nhắc nhở anh:
– Anh hai, chúng ta đều là người nhà mà, có gì khó nói chứ? Muốn trị khỏi bệnh thì anh phải kể hết mọi chuyện ra như thầy yêu cầu đi!
Thấy ông Trương vẫn không chịu mở miệng, em gái ông đành quay sang năn nỉ Đại Sư, xin ngài chỉ bảo cho.
Đại Sư đành đem những gì mình nhìn thấy kể hết ra và thở dài bảo:
– Xem như ông … hại tới những hai mạng người! Chứng lạnh rét trên thân ông là phản ánh cảnh giới thọ khổ của vong linh cô nương bị oan khuất tủi nhục kia.

Ông Trương vô cùng bất ngờ vì hôm nay mình lại gặp được một người có thần thông( mắt âm dương) biết rõ ẩn tình trong quá khứ của mình như thế.
Lúc này ông mới tỏ thành ý: Nếu như được lành bệnh, Sư dạy gì ông cũng sẽ làm theo.
Đại Sư nói:
– Tốt! Vậy thì nội trong 7 ngày thôi, ông sẽ thấy mình khỏe lại, sang ngày thứ 8 thì qua đón tôi tới làm lễ siêu độ vong linh.
Đại Sư còn nhấn mạnh:
– Nếu như ông không thực lòng sám hối, chẳng muốn siêu độ đàng hoàng cho vong linh, thì bệnh sẽ không lành đâu nhé! Hãy nhớ kĩ lời tôi nhắc nhở…

Quả nhiên tới ngày thứ 3, chứng rét run trên người ông Trương biến mất, ngày thứ 4, thứ 5, ông đã có thể xuống giường bước đi… đến ngày thứ 7, thấy trên thân không còn cảm giác bệnh tật, chỉ thấy sức khỏe còn hơi yếu thôi. Tính ra đã hai năm rồi ông không có được cảm giác khỏe khoắn dễ chịu như thế này, ông ngắm nhìn bầu trời, lòng cảm thấy cực kì hưng phấn.

Nhưng qua ngày thứ 8, ông không thèm đến thỉnh Đại Sư tới để cúng siêu độ vong linh.
Ông thầm nghĩ : Mình đã khỏe được thế này, xem như bệnh lành rồi, thì còn đến thỉnh Đại Sư làm gì nữa? Cho dù ổng có là thần tiên , mình cũng không muốn đối mặt với người biết rõ chuyện xấu mình từng làm…

Qua ngày thứ 9, bệnh ông Trương bỗng nhiên tái phát mãnh liệt, mức độ còn nặng và nguy hiểm hơn cả trước đây: Toàn thân ông rét run, răng va vào nhau lập cập, mặt tái nhợt… Nhìn giống như người sắp chết tới nơi.

Thấy tình thế cấp bách, vợ ông vội kêu xe đến mời Đại Sư, nhưng Ngài đi vắng, nghe nói hai ngày sau mới về. Nhưng chưa đợi được Đại Sư về thì ông Trương đã chết.

Sau đó, tôi hỏi Đại Sư, vì sao Ngài lại đi vắng?
Đại Sư đáp:
– Hạng người bội tín, chẳng có lòng tin, hành xử vô lương tâm, thì tôi không cách nào chữa trị được, chỉ phí công vô ích thôi… hãy xem ông ta hại cô em vợ, tính thêm đứa con trong bụng nữa là hai mạng người, tội này lớn lắm!
Vì sao tôi biết chuyện, nhưng vẫn muốn ông ta tự nói ra? Chính vì tôi muốn tạo cho ông ta có cơ hội phát lộ sám hối, tự mình thú nhận, kể tội trước gia đình… Nhưng ông ta không hề biết lỗi , không một chút ăn năn. Hạng người như thế, tôi làm sao có thể trị bệnh giúp cho được?
Oan có đầu, nợ có chủ, đành phải đứng nhìn oan quỷ đến bắt ông ấy đền tội thôi!

Đại Sư còn kể thêm cho tôi nghe, những kẻ hại người , vướng phải bệnh kì quái… Ngài đã từng gặp qua rất nhiều, nhưng đa số đều chữa khỏi, tùy vào tâm thiện và tấm lòng thành tâm sám hối của họ.

Chẳng hạn như có một ông cán bộ tên Xuân, bị đau lưng đã mười mấy năm, đau đến nỗi ông cứ nằm trên giường lăn lộn, rên siết… Tuy đã đi khám, uống thuốc chất đống mà chẳng chút thuyên giảm.
Sau đó ông ta tìm đến Đại Sư, Ngài bảo:
– Hồi mới giải phóng, ông có giết một tù binh rất tàn nhẫn, giờ hồn người ấy tìm ông báo thù! Tù binh đó là thủ lĩnh bên địch, rất ương bướng , ngoan cố. Lúc đó ông làm trung đội trưởng , bèn sai lính của mình thừa lúc đêm tối, đứng phía sau chém vào lưng tù binh này, khiến người này chết ngay.

Ông Xuân nghe đến đây, vô cùng khâm phục Đại Sư, và làm y theo lời dặn của Ngài: Ông về nhà siêng năng tụng kinh niệm Phật, hành thiện tích đức, chí thành cầu siêu cho nạn nhân, làm cỗ chay cúng giỗ…
Kể từ đó lưng ông Xuân hết đau, từ đấy về sau ông sống rất cẩn trọng, không dám phạm sai lầm nào dù nhỏ nữa.

Đại Sư nói thêm:
– Làm người trên thế gian, sống phải có lương tâm. Bản thân nếu lỡ làm ác, thì phải biết ăn năn sám hối, tu sửa chuộc lỗi. Chỉ những ai sống có lương tâm, biết nhận lỗi sửa sai … Thì tôi mới có thể giúp trị lành bệnh.

_________________

Lạm bàn:

Sám hối oan gia quan trọng nhất là phải thành tâm sám hối, vì các vong linh oan gia luôn ” đi guốc trong bụng” mỗi người, biết rõ từng người đang nghĩ gì, thành thật hay giả dối, nếu chỉ nghĩ đến tụng kinh , niệm Phật… làm chỉ cốt để bản thân mình khỏi bệnh, thoát nạn, chẳng nghĩ đến nỗi đau đớn các oan gia trái chủ đã chịu trong quá khứ, chẳng biết hối hận những tội lỗi mình đã phạm, chỉ chăm chăm vào việc nhờ thầy này sư khác giải bệnh cho mình, lại gặp đúng những oan gia thù dai, không chịu buông tha, thì thầy bà nào cũng không giải nổi.
Nếu các thầy cúng, pháp sư cố ý dùng thần thông đuổi các oan gia đi, hay bắt nhốt phong ấn, hay diệt hồn để cứu cho người bệnh, thì càng khiến hận thù sâu thêm một tầng, như đổ dầu vào lửa. Tạm thời giữ yên được một thời gian, nhưng sau này các oan gia quay lại báo thù, thì sẽ khủng khiếp gấp trăm ngàn lần, không chỉ hại gia chủ, mà sẽ báo thù cả với pháp sư, thầy cúng.

Vì vậy những bậc thầy chân chính không bao giờ có ý thù địch với các vong hồn oan gia đến báo thù, vì biết họ đến báo thù là đúng nhân quả, là công bằng. Các vị ấy chỉ khuyên gia chủ thành tâm sám hối, tạo công đức hồi hướng cho oan gia để giải nghiệp, cầu oan gia tha thứ thôi.

(Trích” Báo Ứng Hiện Đời 7”
Dịch giả: Hạnh Đoan, Hiệu đính:Thiện Như )

 

 

GIẢO CỔ LAM CHỮA TIỂU ĐƯỜNG HIỆU QUẢ

Bài viết liên quan

Để lại bình luận